Tình trạng mất cân bằng môn học ở bậc Tiểu học

5 (100%) 1 vote

Toán và Tiếng Việt là hai môn học chính ở bậc tiểu học, nên luôn được phân bổ thời gian học nhiều hơn so với các môn học khác. Điều này dẫn đến tình trạng mất cân bằng môn học, không chỉ ảnh hưởng đến hiện tại mà còn có những hệ lụy về sau.

Theo thống kê số tiết học của hai môn Toán và Tiếng Việt ở các trường tiểu học đang chiếm tỷ lệ quá lớn so với các môn học còn lại. Trung bình một năm, học sinh lớp 1 sẽ phải học đến 420 tiết Tiếng Việt, lớp 2 học khoảng 350 tiết, lớp 3 khoảng 280 tiết… Trong khi đó, các môn học phụ như khoa học xã hội, lịch sử, giáo dục thể chất, âm nhạc, mỹ thuật… lại chỉ chiếm khoảng 70 tiết.

Học sinh tiểu học đang gặp khá nhiều khó khăn

Trong suy nghĩ của các bậc phụ huynh, họ luôn mong muốn con học giỏi hai môn chính là Toán và Tiếng Việt, còn những môn khác biết chút là được, không cần giỏi. Vì vậy với lịch học xếp trên trường, hầu hết các cha mẹ đều đồng ý, thậm chí có phụ huynh còn muốn cho con học thêm giờ, học phụ đạo. Phải chăng bố mẹ đang quá tập trung vào việc hành trang kiến thức cho con mà quên mất trẻ cần phát triển song song cả về thể chất, tinh thần và trí tuệ.

Trong chương trình giảng dạy đang được hiện hàng ở bậc tiểu học, ngoài thời gian dạy nội dung chính môn Toán và tiếng Việt trên lớp, thì những giờ ôn tập và thực hành thực chất cũng là củng cố và bổ sung thêm kiến thức cho hai môn học này. Ước tính tổng số thời gian mà học sinh tiểu học dành cho hai môn Toán, Tiếng Việt chiếm hơn 60% tổng lượng thời gian của các môn.

Thậm chí, kết quả cuối học kỳ các thầy cô cũng dựa vào kết quả học tập của hai môn này để đánh giá về cả quá trình học trên lớp của học sinh. Nếu như ở bậc trung học cơ sở và trung học phổ thông, Toán và Văn được coi là tiêu chí để xếp loại học lực theo các bậc giỏi, khá, trung bình… Thì ở cấp tiểu học Toán và Tiếng Việt là hai môn duy nhất có điểm thi cuối kỳ và tất nhiên giáo viên sẽ dựa vào đó để đánh giá chất lượng học tập của học sinh. Còn các môn khác không phải thi, thầy cô chỉ cần đánh giá qua và có thể nâng điểm một cách dễ dàng.

Chính vì sự phân chia thời gian học mất cân đối giữa các môn đã dẫn đến việc học thêm, học bù, học chạy kéo dài suốt nhiều năm qua mà không có cách khắc phục. Chương trình học trên lớp đã đủ nặng cho học sinh, thầy cô mong muốn truyền tải được nhiều kiến thức nên dạy tràn lan, không trọng tâm khiến cho kiến thức đọng lại sau mỗi giờ học không nhiều. Trong khi đó, bố mẹ lại muốn con học giỏi nên vẫn đều đặn cho con đi học thêm để nâng cao kiến thức. Chính điều này đã khiến trẻ bị quá tải và sợ học.

Cần phải có sự đổi mới trong phương pháp giảng dạy cho học sinh

Việc đánh giá cao hai môn Toán, Tiếng Việt đã vô tình gieo vào đầu học sinh suy nghĩ chỉ cần tập trung môn chính còn môn phụ không cần thiết và coi thường môn phụ. Dần dần nó như một thói quen làm chúng ta quên mất mình phải trau dồi thêm cả những môn văn hóa Mỹ Thuật, Địa lý, Lịch sử… Giáo dục nước ta vẫn đang mắc một sai lầm đó là chăm chăm vào việc giảng dạy các kiến thức lý thuyết sáo rỗng mà hạn chế các giờ học thực hành, các hoạt động thực tế để trẻ áp dụng.

Có lẽ đã đến lúc chúng ta cần nhìn lại cách học và vai trò của các môn học trong cuộc sống xã hội chứ không chỉ trên giảng đường. Chỉ có như vậy, giáo dục Việt Nam mới có thể có cải thiện và học sinh cũng giảm bớt áp lực học tập tập hơn. Sự quan tâm của gia đình đối với học sinh cũng vô cùng quan trọng. Không thể vì mải mê với nhwungx công việc vô bổ, với bản thân mà quên đi định hướng giáo dục con. Có những người ca mải đam mê bóng đá, quan tâm tới tỉ lệ kèo mà thậm chí không biết con mình học tập ra sao thì nói gì đến việc kết hợp với nhà trường để có được chương trình, phương pháp học tập tốt nhất cho trẻ.

Sharing is caring!