Tổng hợp những bài thơ về thầy cô giáo tự sáng tác

Rate this post

Những bài thơ tự sáng tác ngắn gọn, sâu sắc và hay nhất về thầy cô là món quà ý nghĩa và tuyệt vời để tri ân thầy cô. Thơ ca dành tình cảm và sự kính trọng đối với những người thầy vĩ đại. Người vì muốn ngày mai có ích cho đất nước, đã không quản ngày đêm vì học sinh. pescablanca.com đã sưu tầm những bài thơ về thầy cô giáo tự sáng tác trong bài viết dưới đây, mời bạn đọc tham khảo!

1. Thầy và chuyến đò xưa

Thầy và chuyến đò với bao thế hệ học sinh

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo chống đón đưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều

Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên

Rời xa bến nước quên tên

Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời

Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông

Mắt thầy mòn mỏi xa trông

Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian

2. Thầy tôi

Ước gặp thầy cũ trường xưa

Nắm tay thật chặt cười đùa thật vui

Kể lại cảm xúc bùi ngùi

Nhắc về kỷ niệm tới lui mượn bài.

Cái thời ngớ ngẩn không phai

Thầy nhìn gương mặt biết ngay học trò

Lười biếng ẩn chứa nỗi lo

Loay hoay bối rối vòng vo trả lời.

Cho xơi điểm bảy nhớ đời

Hạ trung bình cộng buồn ơi cuối kỳ

Những lúc cắp sách đi thi

Câu cuối khó quá ngồi lì trầm ngâm.

Chờ khi cả lớp tan tầm

Nhờ thầy hướng dẫn mới an tâm về

Con toán một thời đam mê

Làm em nhớ mãi viết thơ tặng thầy.

3. Nhớ ơn thầy

Em nhớ mãi thầy cô nghĩa nặng

Đôi vai oằn lắng lặng chiều nao

Cất lên tiếng nói ngọt ngào

Đang dìu dắt những ước ao học trò.

Nhiều lúc thấy sầu lo trong dạ

Bởi thầy cô vất vả một đời

Không hề bỏ trẻ chơi vơi

Dù luôn khó nhọc vẫn cười sướng vui.

Chỉ mong con được đẩy lùi cực khổ

Cho cô thầy bớt đỡ mệt hoen

An nhiên tự tại cõi hồn

Ơn người khắc giữ con tim mỗi ngày.

Giữ lại nét thơ ngây đã cũ

Dưới mái trường đã phủ rong rêu

Gợi ta suy nghĩ bao điều

Cô thầy là những tình yêu vô bờ.

4. Không đề

Tỏ lòng kính mến với những hy sinh thầm lặng của thầy cô

Cầm bút lên định viết một bài thơ

Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo

Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo

Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ

Đâu là cha, là mẹ, là thầy…

Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…

Biết bao giờ con lớn được,

Thầy ơi !

Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”

Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…

Những con chữ đều đều xếp thẳng

Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu

Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh

Cửa sổ xe ù ù gió mạnh

Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a

Thầy gần lại thành bóng hình rất thực

Có những điều vô cùng giản dị

Sao mãi giờ con mới nhận ra.

5. Lời ru của thầy

Mỗi nghề có một lời ru

Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này

Lời ru của gió màu mây

Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba

Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em

Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm

Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu

Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời

Tuổi thơ em có một thời

Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn

Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây

Thầy ru hết cả mê say

Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm

Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày

Trong em hạt chữ xếp dày

Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường

Xin lời ru được dẫn đường em đi

(Con đường thầy ngỡ đôi khi

Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi

Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em

Thì dù phấn trắng bảng đen

Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình.

6. Người lái đò

Một đời người – một dòng sông…

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

“Muốn qua sông phải lụy đò”

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa …

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,

Con đò trí thức thầy đưa bao người.

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

7. Tặng thầy cô 20/11

Nhớ mãi công ơn thầy cô

Em vẫn thường nhắc đến mùa thu

Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ

Bài tập đọc năm nao em còn nhớ

Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ

Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi

Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!

Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ

Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài

Chỉ mỗi chữ O em đọc sai

Dường như cô già đi mấy tuổi

Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy

Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!

Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia

Là một lớp người lớn lên và biết sống

Mặt đất như trời xanh mơ mộng

Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

Khởi đầu cho một chuyến đi xa

Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật

Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất

Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em…

8. Nguồn tham khảo:

Trên đây là những bài thơ về thầy cô giáo tự sáng tácchúng tôi đã sưu tầm và chia sẻ đến các bạn trong chuyên mục giáo dục. Nhân ngày 20-11, bạn hãy chọn bài thơ yêu thích hay dùng nó để tạo thành một bài thơ hay và ý nghĩa dành tặng cho cô giáo kính yêu của mình nhé!

Sharing is caring!