GIẤC MƠ UNDECIMA : RŨ BÙN ĐỨNG DẬY SÁNG LÒA !…

Rate this post

Real Madrid đã giành được cú Decima đầy thần thánh, nhưng trước đó họ đã vướng phải một mùa giải đầy khó khăn với những sự xáo trộn nhất định trong đội hình. Sau tất cả, Los Blancos biết cách để vượt qua.

120 phút không phân định thắng thua, tất cả chỉ được quyết định trong loạt sút luân lưu định mệnh. Mọi thứ cảm xúc giờ khắc ấy bùng nổ và vỡ òa, đã không cái tên nào được chọn làm chúng ta thất vọng, không có bi kịch nào bị tái sinh, không phải giấc mơ mà là sự thật, chúng ta đã chinh phục được thành Milan, chúng ta chỉ mất 2 năm để hoàn thành giấc mơ Undecima sau giấc mơ Decima lịch sử…

Vinh quang này là trái ngọt của một câu chuyện cổ tích đầy màu sắc xen lẫn bi thương. Trên mặt trận truyền thông, họ đã tạo ra một Real đóng vai phản diện, chúng ta trả lại họ thắng lợi từ sự bản lĩnh và tự tin. Họ kêu gào công bằng cho “kẻ yếu”, chúng ta trả lại cho họ một kẻ mạnh chân chính. Họ nhuộm đen chúng ta bằng những ngôn từ chê bai và xấu xí, chúng ta trả lại họ một cái kết ngọt ngào được mài giũa sáng bóng bằng sự chịu đựng và kiên cường trong từng phút, từng giây…Khi mọi thứ chống lại chúng ta, không lời đáp trả thực tế và sâu cay nào bằng chiến thắng trong trận đấu quyết định cuối cùng…

Chúng ta đã làm được, ngày hôm nay chúng ta mới là kẻ ngạo nghễ trên đỉnh vinh quang. Những gièm pha và xấu xí ném về phía chúng ta chỉ làm cho chiếc cup trên tay thêm sáng, chỉ làm cho thành công của chúng ta thêm phần màu sắc. Cột mốc 11 thiêng liêng là thành quả tất yếu của những con người không bao giờ buông bỏ, là phần thưởng xứng đáng cho những đôi chân luôn rướn nhanh về phía trước dù đang nén đau, của những cá nhân biết cách quay lưng vượt qua áp lực, của những người biết đối phó với chỉ trích bằng những nỗ lực cá nhân….

Chúng ta đã có thể khóc, khóc vì hạnh phúc, khóc vì vinh quang, khóc vì thứ hạnh phúc trọn vẹn …

Trước khi sắc trắng nhuộm sáng trời Âu , chúng ta đã có những ngày tháng tăm tối trong bùn đen, trước khi nheo mắt vì…sáng lòa, chúng ta đã có những ngày lao đao vì khó…

Mới đây thôi, khoảng đầu năm 2016, dù là cổ động viên lý trí và lạc quan nhất cũng không dám mơ về danh hiệu C1. Nhìn thêm về trước đó, từ cái cách tức tưởi rời khỏi cúp nhà Vua, khoảng cách mười mấy điểm trên bảng xếp hạng La Liga, đội nhà ra sân mà cứ …vật vờ không biết khi nào thì thua, khi nào sẽ thắng, có nhiều người thậm chí đã chấp nhận sẽ trắng tay. Ấy thứ nhưng, cú trở mình hoàn hảo đã mang lại cho chúng ta mọi thứ….

Từ những khó khăn triền miên, từ những khoảng thời gian chìm sâu trong khủng hoảng, người Madrid đã biến nó thành bàn đạp để đi lên, cả một tập thể luôn biết cách nhìn ngược nhưng đi xuôi. Đường tới vinh quang của chúng còn đạp lên những chê bai của vài kẻ “ngoài cuộc”, thậm chí là những hằn học cá nhân hay những hành động không lấy gì làm vẻ vang của huyền thoại “giàu kinh nghiệm”.

Trên đỉnh vinh quang, chúng ta cùng nhìn lại và tri ân những cá nhân xuất sắc….

Chiến tích Undecima vĩ đại nhất mà đến hiện tại chỉ có Real Madrid mới làm được

Lần thứ 11, cảm ơn 11 cầu thủ trên sân, những người đã kiên cường đá trọn 120 phút, cảm ơn những cầu thủ được thay vào hay dự bị, cảm ơn cả những cái tên không được ra sân mà chỉ ngồi chờ đợi. Tất cả họ, dù là nhiều hay ít, vinh quang này chắc chắn có một phần của họ. Không tập thể nào có thể thành công nếu thiếu những nỗ lực cá nhân, không con đường vinh quang nào mà không có những hi sinh, chịu đựng….

Lần thứ 11, cảm ơn đội trưởng Ramos đầy bản lĩnh và tự tin, cảm ơn “nét duyên ngầm” của anh trong những trận chung kết. Cảm ơn người truyền lửa và chỗ dựa của các đồng đội trên sân, anh xứng đáng hơn một lời cảm ơn từ tất cả…

Lần thứ 11, cảm ơn những ngôi sao sáng nhất của chúng ta, Cristiano Ronaldo, người hôm qua đã nén đau để thi đấu. Trận đấu đêm qua có thể không có nhiều dấu ấn của anh, nhưng chắc chắn chúng ta sẽ không thể đi từ vòng bảng mà tới ngay chung kết. Chúng ta sẽ ở đâu nếu không có hat- trick của anh trong lượt về tứ kết? Cảm ơn Gareth Bale, ngôi sao tỏa sáng không kém của Real, người nhiệt tình lăn xả trong suốt trận, cảm ơn bàn thắng ( dù không được tính cho anh) quý hơn vàng trong trận luợt về với Man City ở bán kết…

Lần thứ 11, cảm ơn Navas, người gác đền bền bỉ và đáng tin, người luôn có những pha cứu thua không tưởng. Con đường chinh phục Milan được hoàn thành có một phần lớn từ những nỗ lực âm thầm mà bền bỉ của người đàn ông luôn làm nhiều hơn nói. Cảm ơn những cái tên như Casemiro luôn tạo sự yên tâm và chắc chắn, cảm ơn Carvajal luôn xuất thần trong từng trận, những Kroos hay Modric đầy bản lĩnh và tài năng, cảm ơn những Benzema, Marcelo, Lucas Vázquez, hay Varane, Isco, James Rodriguez….

Lần thứ 11, người xứng đáng nhận lời cảm ơn trên hết thảy chính là vị thuyền trưởng của Real. Có thể đã có những pha “non kinh nghiệm”, có thể có những lúng túng của lần đầu chỉ đạo trận đấu lớn nhưng cứ nhìn cái cách mà ông vực dậy Real, nhìn cái cách mà ông đưa chúng ta quay trở lại lộ trình chiến thắng, nhìn cái cách học trò đầy tự hào khi nói về ông thì người đàn ông này hoàn toàn xứng đáng nhận sự tri ân và nể phục. Zidane làm người ta nhớ đến câu nói nổi tiếng của Caesar đại đế : “Ta đã đi, đã đến và chinh phục. ”…

Vinh quang này là nỗ lực của họ, thắng lợi này là hi sinh của họ, chiếc cúp danh giá này có mồ hôi và nước mắt của họ. Hãy để việc dành tặng họ sự tri ân này cho chúng ta – những người luôn dõi theo và đồng hành cùng đội bóng…

Đừng ngại ngùng vì đêm qua bạn bật khóc, sân San Siro đêm qua có biết bao nhiêu người đã khóc. Từ những giọt nước mắt đớn đau và rời sân ngay giữa trận tới giọt nước mắt vỡ òa vì kết thúc gọn gàng sau pha sút phạt cuối cùng và chiến thắng, có cả giọt nước mắt của những ngày ít ỏi còn ở lại với đội bóng mình yêu, được chứng kiến đồng đội mang về danh hiệu vô cùng quý giá. Chúng ta xứng đáng được tự hào. Ngày hôm nay, dù bạn cười hay khóc, dù bạn la hét hay lặng lẽ ngồi im, bạn âm thầm hay ồn ào lên tiếng thì hãy tin rằng bạn là một Madridista cực kì may mắn, Decima rồi Undecima, 2 năm và 2 lần tạo ra lịch sử, chúng ta sẽ có một câu chuyện thật dài để kể : Tôi đã hai lần chứng kiến Real Madrid chạm ngưỡng vinh quang, mỗi lần chỉ cách nhau đúng một năm ngắn ngủi….

Chúng ta sẽ không nói về những khuyết điểm, chúng ta sẽ không nhắc lại những lỗi sai. Hãy nói về điều đó ở một thời điểm khác. Thời khắc này, hãy dành tất cả nhiệt huyết và đam mê, hãy dành tất cả sự sục sôi và máu lửa, dành trọn vẹn tình yêu và trân trọng để chúc mừng họ – tất cả những thành viên đội bóng đã có mặt ở San Siro đêm qua và chúng ta – những người đã có một đêm dài mất ngủ. Từ một mùa giải tưởng chừng sẽ đồng hành cùng thất bại, đứng lên làm lại và giành lấy vinh quang, nhiêu đó thôi cũng đủ là lý do để bạn cười hay bạn khóc. Hãy tận hưởng thứ cảm xúc vỡ òa, hãy cho phép mình say thứ men say của hạnh phúc.

Ngày hôm nay màu trắng sẽ không chỉ nhuộm sáng trời Âu, màu trắng còn nhuộm ở khắp nơi trên thế giới….

Sharing is caring!